Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Thông tin truyện

Lê Tử Có Triển Vọng - Chương 1

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Lê Tử Có Triển Vọng
  4. Chương 1 - Thôi Lê là ai thế?
Thông tin truyện



Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, điều đầu tiên mà Thôi Lê cảm nhận được khi thức dậy trong ký túc xá là làn gió mát lạnh từ chiếc quạt nhỏ ở cuối giường. Không có gì lạ khi cô ngủ ngon như vậy, chắc chắn là sáng sớm Khấu Phi giúp cô bật nó lên!

Cô vươn vai dài một cái, cảm ơn Khấu Phi bằng giọng khàn khàn: “Tiểu Phi Phi muôn năm!”

Không có ai trả lời từ phía đối diện.

Thôi Lê lập tức che miệng lại, không dám làm ồn cô ấy ngủ.

Cô sờ thấy điện thoại xem giờ, Khấu Phi đã gửi cho cô một tin nhắn WeChat lúc 9 giờ.

[Lê Tử, thật xin lỗi! Quản lý cửa hàng đột xuất báo cho tớ đi làm! Xin lỗi, xin lỗi! Cậu dậy thì tìm tớ nhé! Tớ mời cậu uống trà sữa nha!]

Thôi Lê bật dậy kéo rèm cửa sổ, ồ, không còn ai trong ký túc xá cả.

“Đồ xấu xa!” Thôi Lê chửi vào không khí.

Cô là người địa phương ở thành phố Tân, đáng lẽ ra cô nên về nhà và tận hưởng điều hòa trong kỳ nghỉ. Khấu Phi ở lại trường trong kỳ nghỉ hè, năn nỉ Thôi Lê ở lại với cô ấy một đêm. Hai người đã hẹn nhau sau hôm nay khi thức dậy họ sẽ đi chơi board game và ăn lẩu nhỏ ở trung tâm thành phố..

[Này cô gái, từ khi ta năm tuổi tiếp quản Wall Street tới nay, cô là người đầu tiên dám cho ta leo cây! Đừng tưởng dùng trò rẻ tiền này có thể thu hút sự chú ý của ta!”] Cô trả lời.

Khấu Phi đang lắc trà sữa không có thời gian xem điện thoại.

Thôi Lê leo xuống từ giường trên, nhìn thấy trên bàn có sữa đậu nành và bánh bao thịt lớn từ căng tin số 6, cô lại nổi hứng diễn xuất.

“Đây chẳng phải là món ăn thường thấy trên bàn ăn của người dân thường gọi là bánh bao sao? Có phải người phụ nữ đó đã dậy sớm đặc biệt mua cho ta không?” Cô từ từ chạm vào bánh bao, rồi rụt tay lại như thể bị bỏng, ôm ngực: “Tại sao một món ăn lạnh lẽo như vậy lại khiến trái tim lạnh lùng của ta cảm thấy ấm áp? Người phụ nữ này… khác với những người phụ nữ khác mà ta từng gặp!”

Nói xong, cô bật cười, cầm khăn tắm vào phòng vệ sinh.

Buổi trưa mùa hè đáng lẽ là thời gian sinh viên đại học vừa mới thức dậy, đây là lúc thuận tiện nhất để tụ tập. Nhưng tiếc là Thôi Lê vừa kết thúc năm ba, bạn bè cùng trang lứa hoặc là đang thực tập bên ngoài hoặc là đang ôn thi trong thư viện, còn người bạn trân trọng thời gian sinh viên như cô thì đã đi đảo Bali cùng anh trai và chị dâu.

Thôi Lê cô đơn chỉ có thể thu dọn hành lý, lủi thủi về nhà.

Sau khi trải qua hai ngày sống hạnh phúc như heo ở nhà, mẹ cô bắt đầu thấy khó chịu với cô, Thôi Lê lại thu dọn hành lý, lên đường một lần nữa.

“Con đi nhà bà ngoại đây, đừng giữ con lại! Đợi con đi rồi, mẹ sẽ biết con quan trọng thế nào!” Cô ở cửa diễn trò.

Lâm Tuyết lạnh lùng đuổi đi: “Cút nhanh đi.”

“A! Phụ nữ! Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo! Sau này mẹ sẽ phải chịu khổ đấy!” Thôi Lê không quay đầu lại mà rời đi.

Đêm hè oi ả, Thôi Lê nằm dưới giàn nho trong sân nhà bà ngoại ăn dưa hấu. Bà ngoại ngồi bên cạnh, phe phẩy quạt mo cho cô. Ông ngoại và ông hàng xóm đang chơi cờ tướng trong nhà.

Thôi Lê nhìn lên bầu trời đầy sao, trong lòng dâng lên nỗi hoang mang về tương lai.

“Bà ơi, bạn con đều bắt đầu đi thực tập rồi, con có nên đi tìm việc không ạ?”

Bà ngoại mỉm cười nhìn cô: “Kỳ sau cháu lên năm tư rồi nhỉ? Đúng là nên cân nhắc tìm việc rồi.”

Thôi Lê tựa vào đầu gối bà ngoại: “Bà ơi, nếu con không tìm được việc, con đến làm bảo mẫu cho bà và ông ngoại được không? Bà ngoại nuôi con cả đời nhé!”

Bà ngoại âu yếm xoa đầu cô: “Được, không tìm được việc thì bà ngoại nuôi.”

Bà lão cúi đầu nói nhỏ với cháu gái: “Bà ngoại có tiền!”

Thôi Lê hạnh phúc ôm bà ngoại: “Dù con là đồ bỏ đi, bà ngoại cũng đừng chê con nhé. Đừng học theo mẹ con, suốt ngày mắng con.”

“Ai dám nói bảo bối của bà ngoại là đồ bỏ đi, bà ngoại sẽ dạy dỗ nó!”

“Bà ngoại là tốt nhất!” Thôi Lê ngẩng đầu nhìn bà ngoại làm nũng: “Bà ngoại tốt của con, bảo bối của bà muốn ăn gà hầm dạ dày heo.”

Bà ngoại dùng quạt mo đuổi con côn trùng trên cánh tay cô: “Đi nói với ông ngoại con, bảo ông ấy nhắn tin cho Tiểu Triệu để lại ít dạ dày heo.”

“Vâng ạ!” Thôi Lê chạy vào nhà tìm ông ngoại.

Sáng sớm hôm sau, Thôi Lê đi chợ cùng ông ngoại.

Để chở đồ, cô đạp chiếc xe đạp từ thời cấp ba ra ngoài, ông ngoại đi bên cạnh chắp tay sau lưng.

Thôi Lê nhớ lại hồi tiểu học tập đi xe đạp, ông ngoại đi theo sau giữ thăng bằng cho cô. Ông cứ giục cô đạp mạnh, cô liền biến đôi chân thành động cơ, nhưng dù cô đạp nhanh đến đâu, ông ngoại vẫn có thể theo kịp. Khi đó ông ngoại còn rất trẻ, như ngọn núi cao lớn bảo vệ phía sau cô.

“Cẩn thận nhìn đường.” Ông ngoại dặn dò Thôi Lê hai mươi tuổi.

Thôi Lê xuống xe đi cùng ông ngoại.

Hai ông cháu đi bộ đến lối vào chợ, ông ngoại biết cô muốn ăn bún, dặn dò: “Ăn xong thì đứng ở cửa đợi ông, ông lấy đồ xong sẽ ra ngay. Hôm nay không có mua gì khác, ông sẽ ra nhanh thôi.”

“Vâng ạ! Ông ngoại đi chậm thôi, cẩn thận nước trên đường nhé.”

“Được.”

Đến quán bún chị Béo xếp hàng, Thôi Lê nhìn chằm chằm vào thực đơn trên tường, phân vân giữa bún bò cay tê và bún trộn trứng vịt bắc thảo ớt giã.

Nếu trưa không có gà hầm dạ dày heo thì cô sẽ ăn hai bát. Vẫn là chọn bún bò cay tê vậy!

Quyết định xong, Thôi Lê lấy sẵn mã thanh toán.

Lúc này, người xếp hàng phía sau bắt đầu gọi điện thoại.

Người đó vừa mở miệng, Thôi Lê đã dựng hết cả tóc gáy.

Giọng nói ma quỷ này, đến chết cô cũng không quên được!

Thôi Lê đấu tranh một hồi lâu, vẫn cảm thấy nên chủ động chào hỏi, dù sao quán cũng nhỏ.

Cô từ từ quay đầu lại, nở một nụ cười vừa phải chào người đàn ông phía sau: “Chào thầy Trần, thầy cũng đến ăn bún ạ?”

Người đàn ông trung niên được gọi là thầy Trần sững người một lúc mới nhận ra cô: “Thôi Lê à.”

Thôi Lê thầm hối hận, biết trước ông ấy không nhận ra mình, cần gì phải làm thế!

“Là em ạ.” cô nói.

Biểu cảm của Trần Châu vẫn cay đắng và thù hận sâu sắc như mười năm trước: “Nghỉ hè rồi à? Bây giờ em… năm ba rồi nhỉ? Học ngành gì ấy nhỉ.”

Thôi Lê: “Tiếng Anh ạ.”

“Tìm được việc chưa?” Trần Châu hỏi.

Thôi Lê gần như không cần suy nghĩ mà nói dối: “Rồi ạ.”

Đúng lúc đến lượt cô, ông trời cũng giúp, đỡ cho cô phải tiếp tục bịa chuyện.

Gọi món và quét mã thanh toán xong, Thôi Lê cầm tờ hóa đơn đi sang một bên cửa sổ.

Người đầu bếp bên trong lấy một nắm bún vừa đủ cho vào rổ tre, nhúng qua nồi nước sôi, cánh tay khỏe mạnh lắc ba lần, chỉ trong vài giây, bún đã được trụng xong và đổ vào bát sứ trắng miệng rộng. Một chiếc muôi sắt lớn múc vào nồi mỡ bò dày, vớt lên nửa muôi nước dùng đổ vào bát, những miếng thịt bò thái hạt lựu rơi xuống bún. Chưa kịp để Thôi Lê đếm hết, một lớp dầu đỏ và một nắm hành lá xanh đã phủ kín miệng bát.

Thôi Lê bưng bát bún bò tìm chỗ ngồi, nhỏ hai giọt giấm, trộn đều, hơi nóng mang theo mùi cay nồng xộc vào mũi. Trước khi ăn, cô đảo mắt một vòng, Trần Châu đang gói đồ mang đi.

Nhà ông ấy cũng ở Tiểu Hà Loan sao? Thôi Lê thường đến đây ăn bún, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp ông ấy.

Húp sùm sụp hết bát bún, môi bị cay đến sưng đỏ, mồ hôi trên trán chảy như suối, Thôi Lê lại trả thêm hai đồng để lấy một cốc chè đậu xanh đá ở tủ lạnh gần cửa. Ông ngoại đã đứng đợi bên cạnh xe đạp của cô.

Hai ông cháu quay về theo đường cũ, phía sau có người đạp xe công cộng vượt qua. Tay lái của Trần Châu treo hai túi nhựa trắng đỏ, túi trắng đựng bún, túi đỏ đựng một bó cần tây dài lắc lư.

Ông ấy vừa đi vừa bấm chuông dọn đường, vội vã về nhà.

Thôi Lê nhìn theo bóng lưng ông ấy khuất dần, trong lòng tò mò không biết vợ của Trần Châu có quy định thời gian về nhà cho ông ấy không? Nếu về muộn có bị mắng là vô tích sự không?

Đột nhiên cô không muốn làm kẻ ăn bám ở nhà bà ngoại nữa.

Cô phải tìm việc! Phải có triển vọng! Phải khiến những kẻ xem thường cô phải mắt tròn mắt dẹt!

Trần Châu đạp xe về nhà, đặt đồ ăn và bữa sáng xuống đất, khóa xe lại.

Có người xuất hiện phía sau, giọng nói nịnh nọt gọi ông ấy: “Chủ nhiệm Trần.”

Trần Châu vừa nghe tiếng đã biết là phụ huynh của học sinh nào.

Một tay ông ấy xách đồ ăn, một tay xách bún, quay lại nói: “Thấy chưa? Bữa sáng sắp bị ngâm nát rồi. Có việc gì thì đến trường nói, đừng đợi ở đây.”

Phụ huynh của đứa trẻ cứ tự mình van xin, vẫn là những lời lẽ đáng thương cũ rích.

Trần Châu rất ghét những phụ huynh như vậy, con cái không gây chuyện đến mức không thể cứu vãn thì họ sẽ không xuất hiện. Đến lúc không thể cứu vãn được nữa, họ cũng không tìm ra cách giải quyết vấn đề đúng đắn. Cứ gặp ai có vẻ có thể giúp đỡ là họ bám riết lấy, làm như người ta đang nhắm vào con họ vậy. Nói trắng ra là hoàn toàn vô trách nhiệm.

Trần Châu đã nói những điều cần nói đến bảy tám lần rồi, không cần phải phí lời thêm nữa. Nhưng đối phương lại mang quà đến, Trần Châu chỉ còn cách gọi điện cho vợ Biên Tiểu Mai xuống lấy đồ ăn, còn ông ấy ở dưới nhà đuổi phụ huynh đi.

Biên Nguyên đang mơ màng ngủ, bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Chị Mai gọi anh dậy: “Tiểu Nguyên, dậy đi con, bố con mua bún về cho con rồi, ăn xong rồi ngủ tiếp nhé.”

“Vâng ạ.” Biên Nguyên đáp lại, rồi dậy.

Quán bún chị Béo chuyển đến chợ Đông rồi nên anh ít khi đến ăn, không tiện đường. Bún mang về tuy không ngon bằng ăn tại quán, nhưng nước dùng vẫn rất đậm đà.

Biên Nguyên vừa ăn bún vừa hỏi chị Mai: “Bố đâu rồi mẹ?”

“Bị phụ huynh học sinh chặn ở dưới nhà, đang khuyên người đó đó từ bỏ ý định.”

Biên Nguyên ăn xong bún, uống vài ngụm nước dùng, lấy khăn giấy lau miệng nói: “Nhà mới có thể ở được rồi, nhân dịp nghỉ hè bố mẹ chuyển qua đó đi.”

Chị Mai ngập ngừng: “Bố con không muốn chuyển, ở đây đã nửa đời người rồi, cái gì cũng tiện.”

Biên Nguyên liếc nhìn mẹ: “Mẹ có muốn chuyển không?”

Chị Mai không nói gì, biểu cảm nửa cười nửa không.

Biên Nguyên quyết định: “Hôm nay chuyển luôn!”

Mẹ Biên nở nụ cười tươi.

Trần Châu mở cửa bước vào, liên tục than thở: “Cứ vài năm lại có một con ngựa hoang không thể kiểm soát được làm hỏng cả đàn! Sáng nay cũng lạ thật, gặp toàn người như thế!”

Chị Mau hỏi chồng: “Gặp ai vậy?”

Trần Châu xua tay, như thể có thể xua đi vận xui: “Thôi Lê, còn nhớ không? Hừ! So với Tiếu Cường, Thôi Lê còn đỡ hơn, ít nhất cũng đỗ đại học.”

Trần Châu xua tay, như thể có thể xua đi vận xui: “Thôi Lê, còn nhớ không? Hừ! So với Tiêu Cường, Thôi Lê còn đỡ hơn, ít nhất cũng đỗ đại học.”

Nhắc đến những học sinh không nên thân, giáo viên chủ nhiệm Trần Châu đau lòng không nguôi: “Những phụ huynh này, hoàn toàn không quan tâm đến con cái. Bình thường không quản, đến khi con bị đuổi học mới biết lo lắng. Còn Thôi Lê nữa, nếu phụ huynh quan tâm một chút, chẳng phải có thể đỗ điểm cao hơn à? Có khi còn đỗ trường trọng điểm nữa chứ! Hừ, sáng nay tôi hỏi con bé đã tìm được việc chưa, còn nói dối tôi. Lúc này thì lại sĩ diện, lúc đi học sao không biết cố gắng.”

Những lời này chị Mai đã nghe đến nhàm tai cả nửa đời người: “Ăn cơm nhanh đi.”

Trần Châu đi rửa tay.

Biên Nguyên thuận miệng hỏi: “Mẹ, Thôi Lê là ai vậy?”

“Học sinh mấy năm trước, hay đi học muộn.”

Biên Nguyên thầm nghĩ, đúng là một nhân tài, đi học muộn mà có thể khiến giáo viên chủ nhiệm nhớ mãi không quên, không dễ dàng gì. Bất kể là học bá hay học dốt, làm đến mức tận cùng đều là nhân tài.

Trần Châu rửa tay xong đi ra, chị Mai sợ ông chồng nhắc đến học sinh lại lải nhải không ngừng, vội vàng nói vào vấn đề chính.

“Con trai bảo chúng ta chuyển nhà.”

Trần Châu từ chối: “Không chuyển! Mua nhà mới thì con tự ở đi.”

Biên Nguyên đánh đúng vào điểm yếu: “Bố không chuyển thì phụ huynh học sinh sẽ đến nhà tặng quà, bố trốn cũng không thoát! Nhỡ đâu mất việc thì sao! Nhanh chuyển đi, dọn nhà này cho con ở, con đi làm gần.”

Trần Châu: “Ai không cho con về ở?”

Biên Nguyên: “Con lớn thế này rồi còn ở với bố mẹ? Con không cần riêng tư à? Con không yêu đương sao?”

Nhắc đến chuyện yêu đương đại sự, thái độ của Trần Châu dịu xuống.

Chị Mai huých khuỷu tay vào Biên Nguyên, ánh mắt tò mò, giọng điệu phấn khích: “Có bạn gái rồi à?”

Trần Châu cũng vểnh tai lên nghe.

Biên Nguyên thấy buồn cười, nói lớn: “Hai người không chuyển nhà thì bạn gái con sẽ chạy mất, con gái bây giờ đều ghét mấy thằng đàn ông còn bám váy mẹ, vô dụng!”

Chị Mai thấy oan quá, kích động nói: “Sao lại là đàn ông bám váy mẹ! Mẹ không phải kiểu mẹ chồng đó đâu! Con cứ nói với bạn gái con đi, sau này hai đứa kết hôn mẹ tuyệt đối không can thiệp lung tung!”

Biên Nguyên bật cười.

Biên Nguyên không để bố có thời gian suy nghĩ, chiều hôm đó liền gọi công ty chuyển nhà đến. Hai ngày sau, anh cũng trả phòng căn hộ đã thuê, chuyển về ngôi nhà ở Tiểu Hà Loan mà anh đã lớn lên từ nhỏ.

Nhà cũ cách âm kém, Biên Nguyên thay cửa sổ kính, rèm cửa và khóa cửa, đồng thời đổi luôn đường truyền băng thông rộng chậm như rùa mà ông Trần keo kiệt đã lắp.

Mặt trời lặn về tây, gió chiều thổi nhẹ, hàng xóm trong khu phố ăn tối xong đều ra ngoài hóng mát, Biên Nguyên cũng ra ngoài tìm đồ ăn.

Phố ẩm thực phía đông Thanh Nguyệt Loan nằm ở phía chợ, Biên Nguyên vừa tìm xe đạp công cộng vừa đi bộ đến vỉa hè bên ngoài cổng phía đông của công viên ven sông, có một gia đình đi tới từ phía đối diện đường.

Người chồng nắm tay vợ đi trước, người vợ cúi đầu nhìn điện thoại, cau mày nói nhà hàng Trần Ký phải xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ, người chồng nói vậy thì đi ăn món xào ở Hà Đường đi. Đằng sau họ là ông bà cháu, cô gái mặc váy caro vàng nhạt khoác tay ông bà ngoại tâm sự về những phiền não của mình.

“Bà ngoại, bà không biết đâu! Mỗi lần mua cơm, cô ấy lại hỏi con, cậu chắc chắn gọi nhiều thế à? Tớ không ăn đâu đấy nhé. Trời ạ! Ai bảo ăn cùng cô ấy chứ?”

“Còn lần trước con đi mua xương đòn vịt, một cái ba đồng rưỡi, ba cái mười đồng, con liền mua ba cái, cô ấy lại nhắc nhở con rằng cậu ăn hết được không? Ba cái đấy! Ba cái xương đòn có nhiều nhặn gì đâu! Bà ngoại, bà nói xem con có ăn nhiều không?”

Bà ngoại nói: “Không nhiều chút nào, ăn ngon miệng chứng tỏ sức khỏe tốt, đừng nghe bạn học nói linh tinh! Sau này con đừng ăn cùng bạn học này nữa, ăn cơm mà bị làm cho bực bội sẽ bị đau dạ dày đấy.”

“Đúng vậy! Học kỳ sau con sẽ không ăn cùng cô ấy nữa!”

Ông ngoại hỏi: “Thế còn Khấu Phi đâu? Sao con không ăn cùng nó?”

“Vẫn ăn cùng ạ, nhưng đôi khi Phi Phi không có ở đó thì con ăn với người khác.”

…

Người một nhà vừa trò chuyện vừa đi xa dần, Biên Nguyên đứng trước chiếc xe đạp công cộng, nhớ về bà ngoại của mình.

Thời kỳ đầu khởi nghiệp, bà ngoại luôn hỏi, Tiểu Nguyên à, cái tiệc ngoài trời mà con làm là cái gì vậy?

Lúc đó anh bận rộn, về nhà ăn một bữa cơm mà điện thoại cũng reo không ngừng. Anh liền nói với bà ngoại, đợi công ty khai trương, việc đầu tiên là tổ chức một bữa tiệc ngoài trời cho bà, đến lúc đó bà sẽ biết tiệc ngoài trời là gì.

Tiếc rằng, bà ngoại đã không đợi được đến lúc đó.

Nhìn theo ông bà cháu đang dần khuất xa, Biên Nguyên có hơi ghen tị, có phần nhớ bà ngoại.

Thông tin truyện

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

ong-chu-no-cho-it-xu
Ông Chủ, Nổ Cho Ít Xu
05/09/2024
thu-tinh-anh-trang
Thư Tình Ánh Trăng
29/03/2025
dai-tieu-thu-gap-rac-roi
Đại Tiểu Thư Gặp Rắc Rối
11/05/2025
khi-kich-ban-ap-den
Khi Kịch Bản Ập Đến
20/03/2025
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 1"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè